xin quí độc giả bấm vào chữ Quốc Ca để nghe Quốc Thiều Việt Nam và bấm Bản đồ Việt Nam là Thái Cực Đồ để đọc Trang Mở Đầu

THIÊN ĐÀNG DỐI GẠT CỘNG SẢN VIỆT NAM QUA H̀NH ẢNH LÁ DIÊU BÔNG VÀ CON BƯỚM
VÀNG CỦA THI SĨ DÂN TỘC HOÀNG CẦM VÀ NHẠC SĨ TRẦN TIẾN.
Ngay từ trong bước đầu của “Cuộc Cách Mạng Vô Sản Việt Nam” khởi sự từ Mùa Thu 1945 dưới sự lănh đạo của Bè Lũ Tay Sai Cộng Sản Quốc Tế Hồ Chí Minh và thuộc hạ, những Công Dân yêu nước Việt Nam đă dấn thân quả cảm và can trường trong Cuộc Chiến Đấu chống Ngoại Xâm hầu đem lại Sự Tự Trị và Độc Lập cho nước nhà.
Dưới Chiêu Bài “Chống Xâm Lăng và Địa Chủ Cường Hào ác bá”, Việt Minh Cộng Sản Việt Nam đă đưa ra những ngón đ̣n dối trá phỉnh gạt thu phục ḷng Yêu Nước Chân Chính của Dân Tộc Việt Nam. Con Dân Việt Nam đă ĺa bỏ Gia Đ́nh, Cha, Mẹ, Vợ, con và Sự Nghiệp để Dấn thân vào Cuộc Cách Mạng Dân Tộc một cách chân thành và hy sinh tất cả, ngay cả thân xác và tính mệnh của chính ḿnh.
Dưới Ngọn Cờ Đỏ Sao Vàng tanh hôi đầy Máu và Nước mắt, biết bao Anh Hùng Dân Tộc, những Bậc Thức Giả, Nhân Sĩ Cao Quư và Công Dân Việt Nam đă cống hiến Tài Năng, Nghị Lực và Cuộc Sống an vui đầm ấm của Gia Đ́nh để nghe theo tiếng Gọi của Núi Sông, lên đường cứu nguy Dân Tộc mà không ngờ đến Sự Lừa đảo phỉnh gạt tinh vi và dối trá của Hệ Thống Lănh Đạo Cộng Sản Việt Nam, tay sai của Hệ Thống Cộng Sản Quốc Tế Nga Hoa.
Biết bao nhiêu Người Yêu Nước chân thành đă ngă gục trên các Chiến Trường đẩm máu và trên các nẻo đường của Đất Nước trong ḍng Lịch Sử Đấu Tranh của Dân Tộc để đem xương máu của ḿnh tô thắm Non Sông, nhưng lại vô t́nh bị lừa gạt để mang lại Sự Thành Công cho Cộng Sản Bất Nhân Bất Nghĩa đến ngày nay và tô diểm Ngai Vàng và Sự Nghiệp cho những tên Đầu Sỏ Cộng Sản lừa gạt và dối trá. Đa số Công Dân Chân Chính với ḷng Yêu Nước rạt rào đă nhắm mắt hy sinh đi vào ḷng đất Dân tộc mà không hề hay biết ḿnh đă bị lừa gạt, nhưng những người c̣n sót lại giật minh ư thức ra rằng ḿnh đă bị lừa phỉnh ngay từ những ngày đầu tiên của Cuộc “Cách Mạng Vô Sản Đấu Tranh”. Một Trần Dân, Thi Sĩ của Kháng Chiến đă thốt lên những lời thất vọng đau thương:
“… …Đi qua không thấy phố, thấy phường mà chỉ thấy mưa sa trên nền cờ đỏ”
Thi Si Dân Tộc Hoàng Cầm trong nhóm Nhân Văn và Giai Phẩm mà Miền Nam của chúng ta ngày trước gọi là Phong Trào Trăm Hoa Đua Nở trên Đất Bắc đă đau khổ lên án sự độc ác tàn bạo của Cộng Sản Việt Minh mà họ gọi là Công Cuộc Đấu Tố Địa Chủ và Cường Hào Ác Bá năm 1956. Cuộc Đấu Tố và Thanh Trừng này đă giết chết và đày đọa Giới Địa Chủ và thanh trừng Cán Bộ Cộng Sản “Đấu Tranh Cách Mạng” thuộc hàng Sư Đoàn, Trung Đoàn và Đại Đội v.v thuộc thành phần Tiểu Tư Sản lên đến hàng trăm ngàn người. Sau đó họ Hồ và bè lũ Cộng Sản thấy quá sai lầm và làm xáo trộn, khủng hoảng Hệ Thống Chi Huy và Lănh Đạo Cộng Sản bèn vội vàng sửa sai đưa Truờng Chinh vào hậu truờng Chính Tri mà không hề xin lỗi và đền bù sự tàn sát thiệt hại cho Nạn Nhân và Nhân Dân. Thi Si Hoàng Cầm dă kinh khiếp mô tả như sau:
“ Đứa bé lên sáu tuổi lủi thủi kiếm miếng ăn,
Bố cường hào nợ máu đă trả trước Nhân Dân…”
Và từ ng̣i bút sắc bén của Thi Si Hoàng Cầm, tiếng hát của Trương Chi đă vang vọng những lời ai oán than trách của những oan hồn vất vuởng khắp Quê Hương Miền Bắc:
“Hát cho những người đọa đày thống khổ,
Hát cho những đứa con khát sữa mất nhà…”
Cuối cùng trên cục diện hiện t́nh thực tế của từng giai đoạn thanh trừng và đàn áp ghê khiếp của Cộng Sản Việt Nam, những lời rên siết đau thương và tiếng hát Trương Chi bị dập tắt, nhưng lời thốt âm thầm và tiếng hát của kẻ sĩ Việt Nam với tấm ḷng thiên phú “Nhơn chi sơ tánh bổn thiện” của con Người vẫn muôn đời như tiếng gọi của Tự Do, Công Lư và Nhân Bản.
Tham gia cái gọi là Công Cuộc “Cách Mạng Vô Sản Đấu Tranh” và xây dựng “Thiên Đàng Cộng Sản” ngay từ những ngày đầu Kháng Chiến, Thi sĩ Hoàng Cầm đă ư thức ra được sự lừa gạt ngay từ khởi thủy không thể tŕnh bày thẳng ra được sự gian manh lừa phỉnh của giới Lănh Đạo Cộng Sản, ông ta suy nghĩ nát óc dùng những h́nh ảnh tinh vi dể diễn tả bóng bẩy Sự Lừa Gạt Phĩnh Phờ nầy như trong Bài Thơ Nhân Gian :
”Chú phỉnh tôi rồi Chính Phủ ơi !”
qua Hinh Ảnh mot Bông Hoa Tuởng Tuợng, không có thật trên cơi đời này là “Lá Diêu Bông” giống như H́nh Ảnh “Thiên Đàng Cộng Sản Tưởng Tượng Huyền Hoặc Dối Gạt ”. Câu thơ bất hủ của Thi Sĩ Hoàng Cầm
“Đứa nào t́m được lá Diêu Bông
Từ nay Ta gọi là chồng”.
Dù dă khôn khéo bóng bẩy ẩn dấu tư tưởng phản kháng của ḿnh một caáh tinh vi như vậy, Cộng Sản Việt Nam đă đày đọa và bỏ tù Thi Sĩ trong hơn 19 năm từ năm 1982. Đó là chưa kể lúc bị giam cầm và quản lư trong thời gian phản kháng của Nhóm Nhân Văn và Giai Phẩm.
Theo lời tŕnh bày của Nhạc Sĩ Trần Tiến, một ngày xa lắm, Thi Si Thu Bồn, một Thi Sĩ nỗi tiếng của Việt Nam đă dẫn theo một ông nhà giàu nào đó mang gạo đến tiếp tế cho Trần Tiến. Thi Sĩ không đọc thơ của ông cho Trần Tiến nghe mà lại đọc Bài Thơ “Lá Diêu Bông” của Thi Sĩ Hoàng Cầm. Bao nhiêu năm sau, một hôm Thi Sĩ Trần Tiến di qua Con Đê đầu làng nhà ḿnh và qua con đường ṃn bắt qua Đê đi qua làng bên kia, đi lần theo vết đê có con Bướm vàng bay theo tà áo thướt tha của người đi sang làng bên kia, ông sực nhớ đến h́nh ảnh cô láng giềng ở cạnh nhà ḿnh đă đi lấy chồng, Ông nhớ lại vần thơ “Lá Diêu Bông” của thi sĩ Hoàng Cầm và xúc động sáng tác ra Bản Nhạc Bất Hủ “Sao Em nỡ vội lấy chồng” mà trong đó có những h́nh ảnh bóng bẩy đă được phát họa một cách tinh vi như vậy. Cô gái trẻ trong làng đă vội đi lấy chồng (không biết có lầm lỡ hay không) mà quên đi lời nhắn gửi “Đứa nào t́m được lá Diêu Bông từ nay Chi xin lấy làm chồng”. Cả một kỷ niệm thời son trẻ của cô gái lại hiện ra như cả một khung trời tươi vui hạnh phúc như H́nh Ảnh xưa cũ của một Xă Hội Nhân Bản đầy An Vui Phúc Lạc của mọi người:
“…Con dê ṃn lối cỏ về. Có chú bướm vàng bay theo em. .. Bướm vàng đă đậu cây Mù U rồ́…”
“Ru em thời thiếu nữ xa xôi c̣n đâu bao đêm trăng tát gàu ṣng vui bên anh.
Ru em thời con gái kiêu sa, Em đố ai t́m được lá Diêu Bông,
Em xin lấy làm chồng…”
Ru em thời thiếu nữ xa xôi, ḿnh tôi lang thang muôn nơi đi t́m lá cho em tôi…”
Dù tác giả không nói ra, nhưng người nghe cũng h́nh dung ra một cảnh đời nào đó của cô gái vội vă đi lấy chồng mà quên di lời nguyện ước “Đứa nào t́m được lá Diêu Bông, Từ nay Ta gọi là Chồng”, nhất là trên đường đi qua con Đê đầu làng bên kia, một con bướm vàng đă bay theo Cô Dâu nhưng rồi lại đậu lên cây Mù U, (“Mù U” có phải là đi vào u tối và mù mịt ?) có nghĩa là con bướm vàng đă xa rời biến mất như một h́nh ảnh tươi đẹp rời xa thực tế. Con bướm vàng có phải là một h́nh ảnh huy hoàng và tươi sáng như H́nh Ảnh một Chế độ huy hoàng của Dân Tộc: H́nh ảnh của một Dân tộc Quang Vinh dưới ngọn Cờ Vàng Thiêng Liêng của Quốc Gia Việt Nam, H́nh ảnh của Một Hoàng Gia Việt Nam, nền tảng màu Vàng trên Nền Cờ Dân Tộc Quang Vinh và Anh Hùng.
Bản nhạc với âm điệu êm đềm của một thời Vàng Son của Tuổi Trẻ Thanh Xuân (Thời Vàng Son của Dân Tộc) và những thống thiết ray rứt khổ đau của Hiện Tại (Thực Tế của Chế Độ Độc Tài Đảng Trị), và cuối cùng với những nhịp điệu thôi thúc chuyển động ḷng người như đang t́m kiếm một Lư Tưởng cho Dân Tộc, một H́nh ảnh Tươi Sáng, một Tương Lai Huy Hoàng cho những con người đang bị đàn áp bất hạnh trong Chế Độ Quản Lư đương nhiệm ? Bài Ca Nhạc dă là một Sự Xuất Thần làm thổn thức Con Tim Dân Tộc đang chịu khổ nạn trầm luân trong Sự Tái Tê Chết Lặng của Dân Tộc ! Chúng ta được nghe Bản Nhạc nầy với sự tê tái và ḷng se thắt với những ḍng lệ lặng lẽ im ĺm vươn chảy trên má như đang đón nhận một linh ứng thổn thức của Tâm Linh và Tâm Hồn đau thương rách nát v́ khổ hạnh.
Hăy v́ Đại Nghiệp của Dân Tộc và Nền Hạnh Phúc của Muôn Dân và Đồng Bào Ruột Thịt mà vùng lên cùng âm điệu và khí thế của Âm Hưởng Tâm Linh qua Bản Nhạc Xuất Thần của một Thiên Tài Âm Nhạc và ḍng Tư Tuởng Siêu Việt Chân Thành của một Thi Sĩ Dân Tộc hiện tại và muôn đời của Nền Văn Học Nghệ Thuật Uyên Thâm và Huyền Nhiệm Việt Nam.
Câu nói nhắn gửi nguyên văn của Thi Sĩ Dân Tộc Hoàng Cầm :
“Cuộc sống con người đẹp và hấp dẫn vô cùng. Bởi v́ ai cũng chỉ sống có một lần cho dù sống ngắn 18, 20 mất, hay 70, 80, 90 tuổi thọ. Cuộc dời đau khổ, vui sướng, hận thù có tất cả, nhưng tất cả đều qui lại là cuộc sống Nhân gian này rất dẹp.
Bất kể dù cái ǵ chăng nữa, các cháu thấy cái ǵ là tốt cho Dân Tộc th́ các cháu cứ làm, mạnh dạn mà làm dù nguời ta không công nhận. Nói tóm lại, các cháu hăy làm bất cứ cái ǵ có lợi cho Dân Tộc !”
Đáp lời cho câu hỏi “ Cái ǵ dă làm cho Thi Sĩ cảm thấy hạnh phúc và sung sướng ?” Ông trả lời giản dị
“Khi Tôi diễn tả được và nói lên được những điều Tôi muốn nói dù có khi chỉ là một đôi câu.”
“Cái ǵ làm Thi Sĩ đau khổ nhất?”.
“Đau khổ nhất là khi ḿnh không nói được và viết ra đuợc !” .
Ôi câu nói của một Vi Đại Lăo đang ở trong cơn bạo bệnh và sự tàn tật thể xác nhưng đầu óc vẫn minh mẫn và tuơi sáng v́ Tương Lai và Đại Cuộc của Dân Tộc làm Chúng ta thổn thức và kích động ! Hiện nay ông găy hai chân và găy xuơng chậu trên hai năm nhưng không được chũa trị.. Tuy nhiên ông vẫn lạc quan và tin tưởng mănh liệt cho tương lai đất nước Việt Nam sẽ tốt đẹp hơn.
Chúng ta, những người con xa rời Tổ Quốc và Lưu Vong ở trên muôn vạn nẽo đường của Dân tộc và trên Những Quốc Gia Ân Nhân đùm bọc và chia xẻ những quằn quại khổ đau của Những Kẻ tha phương v́ Quốc Nạn, hăy cùng nhau gắn bó chung lưng đâu cật để Đấu Tranh cho một Nền Ḥa B́nh An Lac cho Dân tộc đang trầm luân khổ đau v́ Đại Nạn của Loài Người: Đại Nạn Cộng Sản Vô Thần Bất Nhân, Bất Nghĩa và Tàn Bạo Vô Luân.
Cuối cùng chúng ta hăy lắng nghe và cảm nhận cái khí thế tinh anh và quả Cảm của Một Đại Lăo dù trong sự hành hạ của thể xác v́ cơn bệnh không được chữa trị trong một Chế Độ Xă Hội Chủ Nghĩa giàu sang phú quư của Bè Lũ Lănh Đạo và Vây Cánh Gia Đ́nh mà nhắm mắt làm ngơ trước sự tàn tật khổ đau của Con Dân.
Lời nhắn gửi sau cùng của Đại Lăo Thi Sĩ Dân Tộc Hoàng Cầm nói lên tất cả thay lời Kết Luận của Người viết Bài Sưu Tập và Nhận Định nàỵ
Với ḍng Nước mắt Thương Đau và Khổ Hạnh trong Tiến Tŕnh Quật Khởi của Dân Tộc, Chúng ta cúi đầu nguyện cầu trước Thượng Đế, Anh Linh của Tổ Tiên, Tiên Đế, Đức Quốc Tổ Hùng Vương và Tiên Chúa, Tiên Vương, Anh Hùng Liệt Sĩ Dân Tộc mà nguyện đem Tấm Ḷng Trung Chính, Sự Trung Thành Tuyệt Đối và Tâm Lực, Tâm Linh của Những Con Dân Chân Chính đang trầm luân trong Đại Nạn Dân tộc, đóng góp và hiến dâng TOÀN NĂNG LỰC TINH ANH VÀ THUẦN NHẤT cho SỰ THÀNH CÔNG QUANG MINH VÀ VĨ ĐẠI cuối cùng của Tổ Quốc Dân Tộc Việt Nam.
Kính cẩn dâng hiến tấm ḷng Dân Tộc.
Hoàng Thân Nguyễn Phúc Bửu Chánh Việt Nam
HIỆP CHỦNG QUỐC HOA KỲ
Washington DC Ngay 6 Thang 9 Nam 2006
Nghe bản Nhạc Lá Diêu Bông do Nữ ca sĩ Thanh Tuyền ca
Nghe nhạc do Dương Thanh & Nha Phương (Tân cổ giao duyên)
Nghe nhạc do Dung Trach ca ( Tân cổ giao duyên)
T́m hiểu cái sự khéo léo tuyệt diệu của Thi sĩ Hoàng Cầm trong Cuộc Cách Mạng Dân Chủ, Văn Hoá và Tộc cho Tư Do, Thi Sĩ đă đặt tên cho một Thứ Lá mà đẹp như Bông ở Vườn Thượng Uyển nơi Cung Diêu Tŕ của Đức Mẹ Ṭan Nhân Loại ngự trên Niết Bàn qua bài viết sau đây:
Thi Sĩ đặt tên cho Hoa Lá Mới bằng cách nào ?
trở lại Trang chánh